Đứa con rơi

  • 11

Nhưng ông trời vốn thích trêu ngươi. Hôm ấy, trên đường đi làm về, Vinh bị một chiếc xe tải chạy ngược chiều đâm phải. Tai nạn thảm khốc khiến Vinh mất khả năng làm cha. Ước mơ một mái ấm đầy ắp tiếng cười vui đùa của những thiên thần bé xinh tắt lịm. Lấy cớ khách đông, cả tuần Nhàn mới về nhà một lần. Vinh cũng lao vào làm việc như thiêu thân để không có thời gian nghĩ đến nỗi bất hạnh của mình. Cuộc sống của hai vợ chồng trôi đi trong những lo toan muộn phiền về tương lai. Nửa năm sau, bụng của Nhàn bỗng ngày một to dần. Thời gian Nhàn nằm viện chờ sinh nở, sắc mặt Vinh lúc nào cũng rạng ngời vẻ âu yếm đầy yêu thương. Nhàn sinh con, anh càng chăm sóc mẹ con cô chu đáo hơn. Thừa biết cậu bé bụ bẫm, kháu khỉnh kia không phải con của mình, song Vinh vẫn yêu thương và hết lòng chăm sóc như cha đẻ. Anh mở một xưởng mộc nhỏ trong nhà, vừa đỡ đần thu nhập cho vợ vừa tiện những lúc rảnh chơi đùa với con. Chẳng mấy chốc, cu Tý của vợ chồng anh lớn lên trông thấy. Tiếng gọi "bố, bố" của thằng bé làm Vinh không ít lần ngậm ngùi. Công việc kinh doanh khó khăn khiến Nhàn vắng nhà nhiều hơn, việc gia đình cô giao cả cho chồng. Vinh bận tối mắt tối mũi, cả ngày vừa lụi cụi cưa bào vừa săn sóc cu Tý. Đôi lúc mệt mỏi cùng cực, nhưng anh luôn coi đó là niềm vui lớn lao nhất mà mình có được kể từ khi lập gia đình. Thấm thoắt cũng đã bảy năm. Tai nạn không may trước đây khiến sức khỏe của Vinh có phần suy giảm. Nhiều lúc căng thẳng, đầu óc váng vất vì ôm đồm quá nhiều thứ việc không tên khiến anh hay lên cơn sốt. Tối ấy dọn dẹp xong xuôi, Vinh chợt thấy đau nhức trong xương, mồ hôi túa ra ướt đẫm áo. Không kịp cởi giày, cứ thế nằm phịch xuống giường, anh thều thào gọi con. Nghe tiếng bố, cu Tý đang chơi bi từ ngoài sân lon ton chạy vào, mắt tròn ngơ ngác sợ hãi: "Bố ơi, bố ốm hở bố? Bố uống thuốc đi bố...". Vinh cất giọng yếu ớt dặn con. Cu Tý vừa hộc tốc chạy ra hàng thuốc vừa mếu máo: "Dì Lam ơi bán thuốc cho bố cháu với!" Lam nhìn cu Tý, nửa thật nửa đùa: "Bố mày á? Ai là bố mày? Bố mày là thằng Quang đang ngồi may giày bên đường kia kìa. Thôi để dì mua cho ít cháo mang về bố ăn nhé!". Cu Tý không kịp cảm ơn, tay cháo tay thuốc chạy ngay về nhà. Đưa cạp lồng cháo cho bố, sực nhớ câu nói của dì Lam ban nãy, cu Tý buột miệng: "Bố ơi, con là con bố phải không bố?. Thế mà dì Lam cứ nói lung tung bố à...". Vinh không nói gì, xoa đầu đứa con trai bấy lâu nay anh vẫn hằng yêu thương che chở, rồi cười hiền: "Ừ, con là con của bố"! LƯƠNG HÀ

ngày đăng: 22/02/2011 ĐS&PL